Ngũ hồ - thơ Đỗ Trung Lai

 


Ngũ hồ  ở Bắc Ninh

Kìa em, kìa cái dáng em

Y như cô Tấm về bên sông Cầu

Sông kia chỉ có một màu

Em ta ba mớ bảy màu như không

Không em, ừ chợ vẫn đông

Có em, chợ có cầu vồng mọc lên

Em ra ngoài bến, lên thuyền

Thánh thần cũng muốn bỏ đền ra sông

Thuyền nan cũng hóa thuyền rồng

 Nước sông cũng hóa rượu nồng trăm năm

 Uống vào cho cải thành răm

Cho sông Cầu hóa ra năm cái hồ:

- Một hồ dầm cái tương tư

Bơi vào, cá cũng đứ đừ như ai

Quanh hồ trồng liễu Chương Đài

Để người lữ thứ nhớ bài hàn ôn(2)

 - Một hồ nước đỏ như son

Chiều chiều mình tẩm gót son chân mình

Bao nhiêu sách viết thơ tình

Ta đem xé hết cho mình thấm chân

- Một hồ giặt áo tứ thân

Giặt khăn mỏ quạ, giặt quần lụa đen

- Thắt lưng hoa lý, hoa hiên

Mình ơi, mình hãy giặt riêng một hồ!

 - Cái hồ hay có mây mưa

Để ta giặt yếm mình vừa cởi ra!

Sông xưa vẫn thế thôi mà

Vì ai, sông lại thành ra ngũ hồ?

ĐỖ TRUNG LAI

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn