
Nữ nhà thơ Khánh Ly quê làng Hoạch Trạch, xã Đường An, TP Hải Phòng, cùng quê tôi. Chị là hội viên Hội nhà văn Hải Dương/Hải Phòng, thơ chị được đăng thường xuyên trên các báo, chị cũng là khách mời thường xuyên của các kênh truyền hình văn nghệ.
Thơ Khánh Ly đặc sắc ở tạo hình ảnh, gợi nhiều hơn tả: "Côn Sơn trăng sáng sao lạnh thế/ nức nở ngoài sân gió nghẹn ngào”; "Cây gạo run rẩy trong cái rét Nàng Bân/ Những bông hoa cuối mùa như ngọn lửa cứ cháy lên đỏ rực"; "Tháng tư những sợi nắng vắt qua vai/ Tiếng yêu mềm như dải lụa...";
Thơ Khánh Ly là những cảm xúc thật, nữ tính, sự dịu dàng tình mẫu tử: “Mùa xuân con non/ Nắng mới hửng sắc hồng/Uốn cong mùa gió bấc/ Lưng áo Cha/ Khói sương mờ phủ bạc”; “Khói bếp bay/ Mùi bánh chưng , bánh tét/ Xuân cho con/ Bố gói bằng mơ ước/ có Bố/ Là trời tròn/ Me/ Là đất vuông”; “Trong đôi bàn tay Mẹ nứt nẻ/ Mầm xuân cựa khẻ/ Ấm áp/ Dịu dàng...”
Xuyên suốt là một giọng thơ buồn, nữ tính, nhưng không yếu đuối, những bài thơ của chị đều có chiều sâu, gợi, chị viết nhiều bài về quê hương, thân phận và cả sử thi: “Tháng tư ước hẹn của đất trời/ của những bình hương cháy đỏ/ Lời thì thầm bên những ngôi mộ gió/ Ai tìm ai trong hương khói cuộn vòng”...
Em đã đi dọc tháng 3
Chạm vào tháng tư ,chạm vào những chùm hoa trắng
Hoa chở sắc nắng
Dọc những con đường ta đã đi qua
Có cái ôm trong dáng chiều tà
Nụ hôn phớt qua đôi má em ửng đỏ
Thoảng trong gió
Lời thì thầm ai nói nhớ thương ai
Tháng tư những sợi nắng vắt qua vai
Tiếng yêu mềm như dải lụa
Tháng tư trở theo những lời hứa
Bồng bềnh trôi về phía xa xôi
Tháng tư ước hẹn của đất trời
Của những bình hương cháy đỏ
Lời thì thầm bên những ngôi mộ gió
Ai tìm ai trong hương khói cuộn vòng